xx

https://lh4.googleusercontent.com/jwHXKk9yK83mb2U0iyp-OSXs7OZgoEcJKB4V-xqOO7STOu0djuO_hHd_dM8GkXjIamwCDoDrZRAdRPT5gaYIUOXwHgEk7mRpK7R7aGCo-eeVOtK72Nk

Địa chủ ác ghê. Tranh Babui.
Địa chủ ác ghê. Tranh Babui.

Friday, 3 June 2016

Subject: Họp Báo Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả và Nguyễn Thanh Tú có liên quan Mặt Trận, Việt Tân



From: KY ngo <
Sent: Thursday, June 2, 2016 1:08 AM
To: Ngo Ky
Cc: Ngo Ky
Subject: Họp Báo Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả và Nguyễn Thanh Tú có liên quan Mặt Trận, Việt Tân

Kính gởi để kính tường và xin nhờ phổ biến. Xin cám ơn.
Ngô Kỷ


 
Chi tiết buổi họp báo của Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo (CPJ Committee to Protect Journalists)
kêu gọi việc mở lại hồ sơ của các nhà báo Mỹ gốc Việt đã bị sát hại,
có liên quan đến Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và đảng Việt Tân


Little Saigon ngày 1 tháng 6 năm 2016
Kính thưa Quý Đồng Hương,
Tôi xin chuyển tiếp một số phim, ảnh, tài liệu liên quan đến buổi Họp Báo của Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo (CPJ) và Nguyễn Thanh Tú vào hôm nay,
thứ Tư ngày 1 tháng 6 năm 2016 để quý vị kính tường.
Tôi tin là trong thời gian tới, Nguyễn Thanh Tú sẽ trình bày chi tiết và đầy đủ hơn về sự kiện này.
Trân trọng,
Ngô Kỷ.


Kính mời quý vị xem video clip:
Cuộc họp báo của Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo (CPJ Committee to Protect Journalists) kêu gọi việc mở lại hồ sơ của các nhà báo Mỹ gốc Việt đã bị sát hại từ năm 1981 đến năm 1990....
Cuộc họp báo diễn ra từ 12 giờ  trưa đến 1 giờ chiều ngày 1 tháng 6 năm 2016 tại  Zenger Room, National Press Club, Washington DC.

Trân trọng, 
Bùi Dương Liêm
THVN/HTĐ




Bài phát biểu của N g u y ễ n T h a n h T ú

Posted on May 30, 2016 by nguyentut
Ngày 01 tháng 6, 2016


Protesting in Houston
Biểu tình ở Houston: Người mặc áo trắng là cố ký giả Ðạm Phong. Houston, Texas 1981


Xin chào Quý Vị

Tôi là Nguyễn Thanh Tú, con trai của cố ký giả Đạm Phong.

Qua hơn ba thập niên, tôi nghĩ rằng cha tôi đã sai khi quyết bảo vệ niềm tin của Ông. Vì nhất định không thoả hiệp về đạo đức của người làm báo, ông đã mất mạng.

Tôi mất người cha, người thầy và cũng là người bạn. Gia đình tôi mất đi người đứng đầu. Láng giềng của tôi mất đi một công dân khả kính. Cộng đồng của tôi mất đi một tiếng nói kiên định. Và ngành báo chí mất đi một ngòi bút bất khuất.

dam ma
Người mặc áo trắng là Nguyễn Thanh Tú (19 tuổi), con trai của cố ký giả Đạm Phong. Houston, Texas 08-24-1982

Khi tôi lớn lên, nỗi tức giận vì mất cha đã dần nhường chỗ cho niềm kính trọng. Cha tôi biết ông đang gặp hiểm nguy. Chúng tôi đã bàn về chuyện đó. Trong khoảng thời gian trước khi Ông bị sát hại, chúng tôi thậm chí đã cùng đối mặt với những kẻ trong Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Họ cố gắng mua chuộc. Họ đe dọa. Họ dùng bạo lực. Nhưng vô ích.

Đối với cha tôi, tự do báo chí là thiêng liêng. Đó là lý do khởi thuỷ để chúng tôi rời bỏ Việt Nam và sang đây. Tôi nhớ Ông hay nói với mọi người, tôi không chọn ngành báo chí mà ngành báo chí đã chọn tôi. Ông không lùi bước. Và Mặt Trận Hoàng Cơ Minh không bỏ cuộc.

Mo Ba2
“Làm thế nào tôi có thể giải thích cho các con tôi rằng ông nội các cháu đã liều mình bằng đường biển đầy tuyệt vọng sang Mỹ để có tự do, để rồi ông nội các cháu lại bị giết vì làm báo Tự Do?” Houston, Texas 2015

Ông chiến đấu bằng chữ nghĩa. Họ dùng súng đạn.

Vụ sát hại cha tôi và bốn nhà báo người Mỹ gốc Việt khác đã diễn ra từ năm 1981 đến năm 1990. Chuyện đã cũ, có thể một số người nghĩ vậy. Nhưng không cũ đối với tôi và gia đình tôi, và cũng không cũ đối với tất cả những ai – như tôi – tin rằng chuyện này chưa kết thúc cho đến khi vụ án được mở lại và thủ phạm bị đưa ra trước ánh sáng công lý.

Nguyễn Đạm Phong – cha của tôi – sẽ đồng ý với buổi họp báo hôm nay. Cùng với tôi trên bàn tham luận là những nhà báo chịu trách nhiệm chiếu rọi ánh sáng lên hồ sơ bị lãng quên từ lâu về các nhà báo Mỹ gốc Việt bị sát hại ngay trên đất Mỹ. Trước mặt tôi, quý vị là các nhà báo mà tôi hy vọng sẽ đưa câu chuyện này đi xa hơn nữa.

Câu chuyện về các nhà báo bị sát hại không cũ, cha tôi chắc sẽ nói thế. Mười nhà báo đã bị giết chết trên thế giới trong năm nay. Gần 1.200 nhà báo đã thiệt mạng kể từ năm 1992. Tự do báo chí vẫn còn bị vây hãm, và trách nhiệm của các nhà báo là phải nói lên những gì đang xảy ra, cũng như những gì đã bị bụi thời gian bao phủ.

Thời cha tôi hành nghề báo chí, chúng ta không thể tưởng tượng được sẽ có một ngày mà nhiều chục ngàn người Việt Nam túa ra đường để chào đón Tổng thống Obama tại Việt Nam. Vậy mà điều đó đã xảy ra. Tổng Thống Hoa Kỳ đã đến thăm Hà Nội và nói về nhân quyền ngay tại thủ đô của nước Cộng sản ấy. Đó là một ngày mới, ngoại trừ một điều.

Vụ giết hại năm nhà báo ở Mỹ vẫn chưa có đáp số. Cho tôi được nói rõ, lòng tôi đã thanh thản với quyết định của cha tôi khi xưa. Song lẽ, vẫn phải mở lại cuộc điều tra và đem lại công lý lúc này. Không chỉ cho cha tôi. Không chỉ cho tôi và gia đình tôi. Mà cho tất cả những ai theo đuổi chân lý bằng ngành báo chí.

Nguyên văn tiếng Anh:

hoangcominh
“Chúng tôi chỉ muốn một câu trả lời. Thế thôi. Câu trả lời đã quá hạn từ lâu. Chúng tôi chưa được nghe điều gì cả từ Cảnh Sát hay bất cứ người nào.” Houston, Texas 2015


Good afternoon, my name is Tu Thanh Nguyen.

I spent more than three decades thinking my father was wrong for standing up for his beliefs. Refusing to compromise on his journalistic ethics cost him his life.

I lost my father, my mentor and my friend. My family lost the head of our household. My neighborhood lost one of its most respected citizens. My beloved Vietnamese community lost an unwavering voice.  And journalism lost a champion.

As I’ve grown older, the anger I felt at losing my father has evolved into respect. He knew what he was risking. We talked about it. In the time leading up to his murder, we even faced the Front (Mat Tran) together. They tried bribes. Threats. Violence. Nothing worked.

To him, freedom of the press was sacred. It is why we originally came here from Vietnam. I remember him telling people, I didn’t pick journalism. Journalism picked me. He would not back down. And they would not back off.

He fought with words. They used bullets.

My father’s murder and the murders of four other Vietnamese American journalists took place between 1981 and 1990. Old news, some may say. Not to me. Not to my family. And not to all who believe – as I do – that this story does not end until the case is reopened and the guilty are brought to justice.

Nguyen Dam Phong – my father – would approve of this gathering. With me on the panel are journalists responsible for shining light on a long forgotten case of Vietnamese American journalists murdered right on U.S. soil. Before me are journalists who will hopefully carry the story a bit further down the field.

The story of murdered journalists is not old, my father would say. Ten journalists have been killed this year worldwide. Nearly 1,200 have been killed since 1992. Freedom of the press remains under siege, and it is up to reporters to tell what is happening, as well as what has been covered up by the sands of time.

When my father was reporting, we could not imagine the day when Vietnamese came out in the tens of thousands to welcome President Obama in Vietnam. Yet here we are. The President has visited Hanoi and spoken about human rights right in the heart of that Communist country. It is a new day except for one thing.

The murders of five journalists in America have never been solved. Let me be clear. I have come to peace with my father’s decision. Still, the day has arrived for the investigation to be reopened, and for justice to finally be served. Not just for him. Not just for me and my family. But for all those who pursue truth through journalism.



 
  •  
New York, June 1, 2016--The U.S. Department of Justice must reopen an investigation into the cases of five Vietnamese-American journalists killed between 1981 and 1990, based on information uncovered by ProPublica and Frontline, the Committee to Protect Journalists said today during a press conference at the National Press Club, in Washington, D.C.
When the FBI investigated the murders and other potentially politically motivated attacks in the Vietnamese-American community, it focused on the anti-communist group National United Front for the Liberation of Vietnam, also known as the Front, whose members were former military personnel from South Vietnam, according to a ProPublica/Frontline report. The FBI was unable to gather sufficient evidence to pursue prosecutions at the time.

"As a result of the new information revealed by ProPublica and Frontline, we urge the Department of Justice to reopen its investigation into these murders" said CPJ Executive Director Joel Simon. "Around the world, the unsolved killings of journalists creates an environment of fear and self-censorship. While journalists' killings are rare in the United States, the same dynamic is at play. This is why those who seek to silence the press through violence can never be allowed to succeed."

Simon spoke at the event alongside CPJ Program Director and Americas Senior Program Coordinator Carlos Lauría and Tu Nguyen, the son of Nguyen Dam Phong, a publisher and reporter murdered in 1982. A.C. Thompson, who examined the killings in "Terror in Little Saigon," a ProPublica/Frontline documentary and Web series, provided details about his reporting.
CPJ first covered the murders in its 1994 report, "Silenced, The Unsolved Murders of Immigrant Journalists in the United States." CPJ sent a letter to the Department of Justice on April 1, calling for action to end impunity in the cases.
###
CPJ is an independent, nonprofit organization that works to safeguard press freedom worldwide.
Media contacts:
Ashley Parent
Communications Associate
212-300-9032




8546. Ủy ban Bảo vệ Ký giả kêu gọi FBI điều tra lại các vụ giết nhà báo Mỹ gốc Việt
Posted by adminbasam on 01/06/2016

Ngọc Thu dịch
1-6-2016
cid:image008.jpg@01D1BC69.A55C1B80
Những nhà báo đã bị giết hoặc bị ám sát hụt. Nguồn: internet
New York, ngày 1-6-2016 – Bộ Tư pháp Mỹ phải mở lại cuộc điều tra về trường hợp năm nhà báo Mỹ gốc Việt đã bị giết trong khoảng thời gian từ giữa năm 1981 đến năm 1990, dựa trên thông tin do ProPublica và Frontline tìm thấy. Ủy ban Bảo vệ Ký giả cho biết hôm nay trong một buổi họp báo tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia tại Washington, DC.

Khi FBI điều tra những vụ giết người và những vụ tấn công có động cơ chính trị khác trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt, tập trung vào nhóm chống cộng Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, còn gọi là Mặt trận, mà các thành viên là cựu quân nhân từ miền Nam, Việt Nam, theo báo cáo của ProPublica/ Frontline. FBI đã không thể thu thập đầy đủ bằng chứng để theo đuổi việc truy tố vào thời điểm đó.

Giám đốc điều hành CPJ, ông Joel Simon nói: “Như kết quả của các thông tin mới của ProPublica và Frontline tiết lộ, chúng tôi kêu gọi Bộ Tư pháp mở lại cuộc điều tra về những vụ giết người này. Trên thế giới, các vụ giết người chưa được giải quyết của các nhà báo tạo ra một môi trường sợ hãi và tự kiểm duyệt. Trong khi những vụ giết nhà báo rất hiếm xảy ra ở Hoa Kỳ, vẫn có cùng động cơ [là làm cho mọi người sợ hãi và tự kiểm duyệt]. Đây là lý do vì sao những kẻ tìm cách bịt miệng báo chí thông qua bạo lực không bao giờ có thể được phép thực hiện thành công“.

Simon nói tại sự buổi họp báo cùng với ông Carlos Lauría, Điều Phối viên Chương trình, khu vực châu Mỹ của CPJ và ông Tú Nguyễn, con trai của Nguyễn Đạm Phong, là chủ biên và là phóng viên đã bị sát hại năm 1982. AC Thompson là người đã tìm hiểu các vụ giết hại này trong bộ phim “Khủng bố ở Little Sài Gòn”, bộ tài liệu và tập tài liệu nhiều kỳ đăng trên trang mạng của ProPublica/ Frontline, cung cấp những thông tin chi tiết về báo cáo của ông.

CPJ đưa ra thông tin về những vụ giết người này lần đầu tiên trong báo cáo hồi năm 1994, có tên: “Bịt miệng, Các vụ sát hại các nhà báo di dân ở Hoa Kỳ chưa được giải đáp” (Bản tiếng Anh: “Silenced, The Unsolved Murders of Immigrant Journalists in the United States.”). CPJ đã gửi một bức thư cho Sở Tư pháp vào ngày 1 tháng 4, yêu cầu họ có những hành động nhằm chấm dứt tình trạng vô can đối với các hồ sơ này.
_____
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
8482. Thông cáo Báo chí của Ủy ban Bảo vệ Ký giả kêu gọi công lý cho các nhà báo Mỹ gốc Việt bị sát hại
Posted by adminbasam on 27/05/2016
Ủy ban Bảo vệ Ký giả      27-5-2016
cid:image006.jpg@01D1BC62.B2E87250
Ảnh vẽ vợ chồng nhà báo Lê Triết bị bắn chết trong xe. Nguồn: Frontline/ ProPulica

New York, ngày 27 tháng 5 năm 2016 — Uỷ Ban Bảo Vệ Ký Giả (CPJ) sẽ kêu gọi mở lại hồ sơ của các nhà báo Mỹ gốc Việt đã bị sát hại trong khoảng thời gian từ năm 1981 đến năm 1990, dựa trên thông tin của tổ chức ProPublica và chương trình truyền hình FRONTLINE tiết lộ. Các vụ việc bị tình nghi là ám sát này là chủ đề trong tài liệu báo cáo của CPJ năm 1994: “Bịt miệng, Các vụ sát hại các nhà báo di dân ở Hoa Kỳ chưa được giải đáp”. (Bản tiếng Anh: Silenced, The Unsolved Murders of Immigrant Journalists in the United States).
CPJ sẽ tổ chức buổi họp báo tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Quốc Gia ở Washington DC vào ngày 1 tháng 6 để kêu gọi mở cuộc điều tra mới. Ông Joel Simon, Giám Đốc Điều Hành của CPJ; ông Carlos Lauría, Điều Phối viên Chương trình, khu vực châu Mỹ của CPJ; và ông Nguyễn Thanh Tú, con trai của nhà báo Nguyễn Đạm Phong, là chủ biên và là phóng viên đã bị sát hại năm 1982, sẽ phát biểu tại buổi họp báo.
Ngoài ra, ông A.C. Thompson là người đã tìm hiểu các vụ giết hại này trong “Khủng Bố Ở Little Sài Gòn”, tên của một cuốn phim tài liệu và tập tài liệu nhiều kỳ trên trang mạng của ProPublica/ FRONTLINE, sẽ trình bày về phóng sự của mình. CPJ đã gởi một bức thư cho Bộ Tư Pháp để yêu cầu có những hành động nhằm chấm dứt tình trạng vô can đối với các hồ sơ này.
Sự kiện: Họp báo về các vụ sát hại 5 nhà báo Mỹ gốc Việt
Thời gian: Ngày 1 tháng 6 năm 2016, từ trưa đến 1 P.M.
Địa điểm:
Zenger Room
National Press Club
529 14th Street NW
Washington, DC 20045
CPJ là tổ chức phi lợi nhuận, hoạt động độc lập để bảo đảm tự do báo chí trên thế giới.
Liên lạc truyền thông:
Ashley Parent
Communications Associate
212-300-9032
Nguyên văn tiếng Anh:
Time for justice in the killing of Vietnamese-American journalists
New York, May 27, 2016–The Committee to Protect Journalists will call for the cases of five Vietnamese-American journalists who were killed between 1981 and 1990 to be reopened, based on information uncovered by ProPublica and Frontline. The suspected assassinations were the subject of CPJ’s 1994 report, “Silenced, The Unsolved Murders of Immigrant Journalists in the United States.”
CPJ will hold a press conference at the National Press Club in Washington, D.C., on June 1, to call for a new investigation. CPJ Executive Director Joel Simon, CPJ Program Director and Americas Senior Program Coordinator Carlos Lauría, and Tu Nguyen, the son of Nguyen Dam Phong, a publisher and reporter murdered in 1982, will speak at the event. A.C. Thompson, who examined the killings in “Terror in Little Saigon,” a ProPublica/Frontline documentary and Web series, will speak about his reporting. CPJ sent a letter to the Department of Justice calling for action to end impunity in the cases.
WHAT: Press conference on the unsolved murders of five Vietnamese-American journalists.
WHEN: June 1, 2016, noon to 1 P.M.
WHERE: Zenger Room
National Press Club
529 14th Street NW
Washington, DC





This entry was posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú. Bookmark the permalink.

4 Responses to Bài phát biểu của N g u y ễ n T h a n h T ú


Mời bấm các Links dưới để đọc các bài:

·         Bài Mới

·         Lưu Trữ

 
  •  

·         Categories




__._,_.___


Posted by: =?UTF-8?Q?NGUY=1AN_HO=C3=AF=C2=BF=C2=BDNG_B=C3=AF=C2=BF=C2=BDCH?= 

Wednesday, 11 May 2016

wd: Thông Báo 12 – Trịnh Hội – Lương mỗi tháng $100USD, nhà ba căn $2.500.000USD ?....Vấn đề là tiền ở đâu ra?




Sent from my iPad

Begin forwarded message:
From: michel vo <
Date: May 10, 2016 at 11:30:14 AM CDT
To: undisclosed-recipients:;
Subject: Fwd: Fw: Fwd: Thông Báo 12 – Trịnh Hội – Lương mỗi tháng $100USD, nhà ba căn $2.500.000USD

Lương mỗi tháng $100USD, ba căn nhà trị giá $2.500.000USD

Posted on May 6, 2016 by nguyentut
Phần III
Ngày 6 tháng 5, 2016


Thưa quý vị quan tâm,
Trong bài viết này, tôi trưng những chứng cớ cũng như luận điểm cho thấy “hoạt động nhân đạo” là nguồn thu nhập  bí quyết làm giàu của Tổ Chức VOICE và ông Trịnh Hội.  

Điều này trái với sự khẳng định của ông Trịnh Hội khi tự viết về mình trong bài trần tình đề ngày 25 tháng 4, đăng trên báo Người Việt dưới tựa đề “Việt Tân, VOICE và Tôi”: “…trong suốt 10 năm dài từ năm 1997-2007, tôi và các thiện nguyện viên khác mỗi người chỉ được phát cho $100/tháng từ quỹ của văn phòng do chính tay tôi và các bạn bè thân hữu quyên góp.”

Một vài lời với Ông Trịnh Hội, từ một số góp ý trên Facebook:
“Nếu Ông Trịnh Hội nghĩ rằng mình đang dấn thân cho đồng bào tổ quốc, thì hãy dám để công luận xăm soi mình trong ánh sáng sự thật, đó là điều căn bản trước hết. 

Nếu Ông đã sai lầm, hãy dũng cảm nhìn nhận. Ông không dám nhận cái sai của Ông thì còn tư cách nào để lên tiếng đấu tranh trước cái sai của người khác?”

“Nhiều người từng ủng hộ Ông Trịnh Hội, nay cần sự thật.  
Dân ta cần sự thật.  

Sự thật mới giải phóng chúng ta cho dù sự thật ấy có đau lòng đến mấy đi nữa!

Trong mấy ngày qua, tôi đã nhận được ồ ạt thông tin và ý kiến của quý vị trong cộng đồng ở Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Úc, Na Uy, Anh, Phi Luật Tân, Thái Lan… Số thông tin này cho thấy Trịnh Hội và VOICE đã có những điều gian dối nhiều hơn tôi nghĩ.

Trong nhiều chục năm qua, nhiều người khi nghĩ đến Trịnh Hội thì liên tưởng đến hình ảnh của một người trẻ sống nghèo và đạm bạc để hy sinh cuộc đời cho người tị nạn. Hình ảnh cao thượng ấy do chính Trịnh Hội và một số người đồng loã giàn dựng lên. Hãy nghe Trịnh Hội tự viết về mình trong bài trần tình đề ngày 25 tháng 4, đăng trên báo Người Việt dưới tựa đề “Việt Tân, VOICE và Tôi”: “…trong suốt 10 năm dài từ năm 1997-2007, tôi và các thiện nguyện viên khác mỗi người chỉ được phát cho $100/tháng từ quỹ của văn phòng do chính tay tôi và các bạn bè thân hữu quyên góp.” Xem:
100

Chỉ trong có nửa câu mà Trịnh Hội đã có 2 điều gian dối. Trước hết, Trịnh Hội đã được BPSOS, LAVAS và COVRSOA trợ cấp từ ngày đến Phi Luật Tân năm 1997 cho đến ngày Trịnh Hội trở lại Úc, năm 1999. Các tổ chức BPSOS, LAVAS và COVRSOA đã tài trợ mọi chi phí ăn ở, đi lại, máy bay… và phụ cấp thêm 100 USD một tháng choTrịnh Hội.

Còn kể từ năm 2001, khi Trịnh Hội quay lại Phi Luật Tân theo kế hoạch của đảng viên Việt Tân BS. Nguyễn Đỗ Thanh Phong, lúc ấy là Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ, và Ông Đoàn Việt Trung, lúc ấy là Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu, thì có lẽ Trịnh Hội được tài trợ bởi tổ chức này hay bởi Việt Tân. Có ai có thông tin thì xin mách bảo dùm.

Điều gian dối thứ hai là, có thực sự Trịnh Hội chỉ có thu nhập 100 USD một tháng? Những thông tin mà tôi nhận được trong mấy ngày qua cho thấy là Trịnh Hội từ năm 2005 đến 2007, nghĩa là trong khoảng thời gian mà Trịnh Hội “được phát cho $13 houses00/tháng”, đã tậu 3 căn nhà trị giá tổng cộng lên đến 2.5 triệu USD. Các căn nhà này có vẻ không phải là nơi cư ngụ mà là để đầu tư và cho thuê – còn Trịnh Hội thì mướn Apartment khi chỗ này khi chỗ kia để ở. Bên đây là địa chỉ của 3 căn nhà mà Trịnh Hội tậu trong 3 năm 2005-2007.

001


Căn nhà thứ nhất:Địa chỉ: 7598 Freestone Ct, Rancho Cucamonga, CA 91739

TH7598 Freestone Ct


Căn nhà này Trịnh Hội đứng tên sở hữu từ tháng 4 năm 2005. Vào tháng 7 năm 2008, căn nhà này được định giá là 568,000 USD, theo hồ sơ thuế dưới đây. Theo tôi được biết, nó được bán đi vào tháng 4 năm 2010.

Căn nhà thứ hai: Địa chỉ: 10372 Allen Dr, Garden Grove, CA 92840
002
007

Trịnh Hội mua căn nhà này ngày 1 tháng 5, 2006 với giá 830,000 USD và chỉ vay ngân hàng 664,000 USD. Nghĩa là Trịnh Hội đã bỏ ít ra $190,000 tiền túi để trả tiền nhà và các chi phí mua nhà. Người chủ cũ là nữ tài tử Kiều Chinh.



Historical


Căn nhà này sau đó được chuyển tên cho công ty Trinh Nguyen Inc.







Ca Secretary of State
Theo hồ sơ của tiểu bang California, công ty “Trinh Nguyen Inc.” do Nguyễn Cao Kỳ Duyên, lúc ấy là vợ của Trịnh Hội, thành lập ngày 17 tháng 2, 2006, chưa đầy 3 tháng trước ngày Trịnh Hội mua nhà. Tôi đã gọi đến văn phòng chuyên trách đăng ký các công ty của tiểu bang California thì được biết là Trinh Nguyen Inc. đã giải tán ngày 20 tháng 3, 2009.
Ngày 26 tháng 6, 2009 công ty Trinh Nguyen Inc. chuyển nhượng căn nhà này trở lại cho Trịnh Hội 3 tháng sau khi công ty này giải tán. Xem:
Clear Tittle
Washington House


Căn nhà thứ ba:Địa chỉ: 1802 S St NW, Washington, DC 20009







Trịnh Hội tậu căn nhà này ngày 20 tháng 4, 2007 với giá là 1,035,000 USD. Tiền vay ngân hàng là 800,000 USD, nghĩa là Trịnh Hội đã phải trả tiền mặt khoảng 270,000 USD cho cả tiền nhà lẫn các khoản chi phí mua nhà. Dưới đây là hồ sơ thuế của căn nhà cho thấy Trịnh Hội đã bán nó vào tháng 7, 2014 với giá 1,235,000 USD:

1802
Trên đây là những căn nhà mà tôi truy ra nhờ sự mách bảo của nhiều quý vị trong cộng đồng ở Hoa Kỳ. Tôi đang muốn biết rằng Trịnh Hội có sở hữu bất động sản ở Úc, Canada hay các quốc gia Á Châu hay không. Xin quý vị nào có thông tin thì mách bảo.

Tiền ở đâu ra? 

Chắc chắn, lương 100 USD một tháng thì không thể nào mua 3 căn nhà mỗi năm một cái, lại trả tiền mặt lên đến gần 2 hay gần 3 trăm ngàn USD mỗi cái

Thế thì thu nhập của Trịnh Hội ở đâu ra?

Có nhiều dấu hiệu cho thấy một nguồn thu nhập của Trịnh Hội có thể là các khoản gây quỹ nhân danh giúp định cư đồng bào thuyền nhân đến Mỹ hay đến Canada.

TH
Trịnh Hội và Nguyễn Quốc Lân (người đứng cạnh Trịnh Hội) – hình ảnh trên báo Người Việt.

Năm 2005, Trịnh Hội và người bạn là LS Nguyễn Quốc Lân vận động gây quỹ để đưa luật sư người Việt sang Phi Luật Tân nhằm giúp định cư cựu thuyền nhân vào Hoa Kỳ. 

Tuy nhiên, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã khẳng định rõ rằng họ “không cần và không chào đón sự giúp đỡ của luật sư người Việt nào trong việc định cư các người còn kẹt ở Phi Luật Tân” (The U.S. State Department has made it clear it does not need or welcome help from the Vietnamese attorneys in resettling those who remain in the Philippines). 
Đã không được chào đón và không cần thì tại sao Trịnh Hội và Nguyễn Quốc Lân vẫn nhất định gây quỹ để gởi luật sư đến Phi Luật Tân?

Hai người này dùng danh nghĩa LAVAS, viết tắt của tên chính thức là Legal Assistance for Vietnamese Asylum Seekers, một chương trình có từ năm 1990 của BPSOS. Cũng theo báo Houston Chronicle, vào thời điểm năm 2005 tổ chức LAVAS đã không còn đăng ký hoạt động với sở thuế Liên Bang (mà chỉ còn là một chương trình trực thuộc BPSOS). Trả lời báo Houston Chronicle, LS Nguyễn Quốc Lân cho biết là ông đã đăng ký một tổ chức LAVAS khác, như một công ty tư nhân chứ không phải là một tổ chức bất vụ lợi. 

Trả lời báo Houston Chronicle, nhân viên Phòng Thuế Vụ của tiểu bang California cho biết: “các tổ chức được miễn thuế phải công bố hồ sơ tài chính. Nhưng hồ sơ tài chính của công ty tư như LAVAS thì được giữ bí mật.” (tax-exempt organizations are required to make their financial records public. But the financial records of private corporations such as LAVAS are confidential).

Công ty LAVAS mà họ dựng lên tuy cùng tên nhưng không phải là LAVAS nguyên thuỷ do BPSOS thành lập năm 1990. Không ai ngoài Trịnh Hội và Nguyễn Quốc Lân biết là họ đã thu bao nhiêu tiền qua các buổi gây quỹ, chi bao nhiêu, cho những việc gì, và còn lại bao nhiêu. Theo những tin tức tôi có được thì qua hai đợt gây quỹ, họ đã thu trên 300,000 USD.

Để phối kiểm, tôi đã nói chuyện với văn phòng hữu trách của tiểu bang California, thì được cho biết là không hề có công ty tư hay hội đoàn nào mang tên LAVAS hay Legal Assistance for Vietnamese Asylum Seekers đăng ký với tiểu bang như LS Nguyễn Quốc Lân tuyên bố với tờ Houston Chronicle. Tôi vào trang mạng của tiểu bang California để truy cập thì câu trả lời là “record not found” – không tìm thấy hồ sơ:
LAVASLAVAS2
Đây là nơi mọi người có thể tự phối kiểm: http://kepler.sos.ca.gov/
VOICE Hist

Liệu nó có được đưa cho VOICE vì Trịnh Hội vẫn công khai nhận rằng VOICE đã giúp định cư 1,573 thuyền nhân Việt Nam từ Phi Luật Tân vào Hoa Kỳ trong những năm 2004-2007? Thế nhưng VOICE chỉ ra đời năm 2007, và do đó cũng không thể nào đứng ra nhận số tiền gây quỹ trong các năm 2005-2006. 

Vậy thì ai đã nắm số tiền đó? 
Trang web của VOICE tự nhận là đã giúp định cư 1,573 thuyền nhân từ Phi Luật Tân vào Hoa Kỳ từ 2004 đến 2007.

Hơn nữa, theo một số thông tin mà tôi nhận được, những cuộc gây quỹ cho VOICE gần đây để định cư cựu thuyền nhân từ Thái Lan đến Canada cũng có điều khuất tất. Một số thành phần thuộc ban tổ chức ở nhiều nơi ở Hoa Kỳ và Canada cho biết là Trịnh Hội đòi chia 40% – 50% số tiền gây quỹ được. Có lẽ do há miệng mắc quai, họ không thể nói ra điều này nhưng nhất quyết không bao giờ gây quỹ cho VOICE nữa.

Kết luận: Hình ảnh mà Trịnh Hội tự tạo cho mình – một luật sư trẻ sống đạm bạc để xả thân cho đồng bào tị nạn – chỉ là một tuồng kịch để dối gạt mọi người. Ngay sau khi tôi ra Thông Báo 7 về VOICE ngày 3 tháng 4, có một số người ủng hộ VOICE đã gọi điện thoại cho tôi để bênh vực Trịnh Hội. Họ khẳng định với tôi rằng Trịnh Hội nghèo lắm vì chỉ suốt đời tình nguyện làm việc nghĩa, rằng tôi đã nghĩ oan cho Trịnh Hội,v.v. Những người này đã bị lừa. Thử hỏi người làm ăn lương thiện có mấy ai mua nổi cứ mỗi năm một căn nhà? Đằng này, Trịnh Hội “khoe” là chỉ nhận trợ cấp 100 USD/tháng mà lại có tiền mua mấy căn nhà liền liền để đầu tư và cho thuê.
Tôi thấy cái gì Trịnh Hội cũng nói dối được cả. Như là:
1.       Trịnh Hội nói, vào thời điểm đầu năm 2007, không quen biết gì mấy với Hoàng Tứ Duy, con trai đầu lãnh Việt Tân Hoàng Cơ Định và hiện là Phát Ngôn Viên của Việt Tân. Đó là nói dối vì thực ra Trịnh Hội đã quen Hoàng Tứ Duy năm 1999, rồi khi qua Hoa Thịnh Đốn năm 2002 thì ở nhà và dùng xe của Hoàng Tứ Duy, và đồng thành lập VOICE với Hoàng Tứ Duy đầu năm 2007.
2.       Trịnh Hội nói là trước 2007 không biết gì về đảng Việt Tân. Đó là nói dối vì thực ra Trịnh Hội đã làm việc với Bs. Nguyễn Đỗ Thanh Phong, một đầu lãnh của Việt Tân ở Úc, ít ra từ năm 2001.
3.       Trịnh Hội nói là VOICE không quan hệ gì với Việt Tân về hoạt động hay tổ chức. Đó là nói dối vì thực ra VOICE đã dùng cơ sở của mình để chuyển người cho Việt Tân từ Việt Nam sang Thái Lan và Phi Luật Tân, giúp Việt Tân cài người vào chương trình đào tạo nhân quyền của Ls. Nguyễn Văn Đài, và đồng tổ chức hai Đại Hội Thanh Niên Sinh Viên Việt Nam Thế Giới năm 2008 và 2011, một sinh hoạt thường kỳ của Việt Tân.
4.       Trịnh Hội nói là VOICE được thành lâp năm 1997 và từ đó đã lập được nhiều thành tích giúp cựu thuyền nhân. Đó là nói dối vì VOICE chỉ hiện hữu từ đầu năm 2007. Những thành tích mà Trịnh Hội nhận vơ cho VOICE thực ra là của những người hay tổ chức khác.
5.       Trịnh Hội nói là từ 1997 đến 2007 không được ai tài trợ. Đó là nói dối vì Trịnh Hội được các tổ chức BPSOS, LAVAS và COVRSOA tài trợ từ khi đến Phi Luật Tân năm 1997 cho đến khi về lại Úc năm 1999.
6.       Trịnh Hội dùng tên LAVAS, vào các năm 2005 và 2006, để kêu gọi đồng hương đóng tiền để gởi luật sư giúp thuyền nhân định cư vào Hoa Kỳ. Đó là nói dối vì thực ra chính phủ Hoa Kỳ không cho phép luật sư Việt Nam can dự vào tiến trình định cư và tiền gây quỹ trên 300,000 USD thì không biết đi đâu. Trịnh Hội và người đồng loã đã lập ra một LAVAS giả để nhân danh cho việc gây quỹ, nhưng LAVAS giả đó chưa bao giờ đăng ký hoạt động và không hề công bố thu chi, và có lẽ cũng chẳng báo cáo với Sở Thuế Liên bang.
7.       Trịnh Hội “khoe” là sống rất nghèo vì chỉ được trợ cấp 100 USD/tháng trong thời gian 10 năm từ 1997 đến 2007. Đó là nói dối vì thực ra từ 2005 đến 2007, mỗi năm Trịnh Hội mua một căn nhà. Thu nhập hàng năm khoảng 30,000 USD/tháng chưa chắc đã tậu nhà một cách dễ dàng như vậy, nói chi 100 USD/tháng.

Vấn đề là tiền ở đâu ra? 

Tiền ấy có khai thuế không? 

Còn những tài sản chìm, nổi nào khác nữa? Các thu nhập do đầu tư địa ốc và cho thuê nhà có khai báo với sở thuế không?

Tôi đã cung cấp thông tin cho Đơn Vị Điều Tra Hình Sự của Sở Thuế Liên Bang Hoa Kỳ nhằm điều tra nếu như có sự gian lận hay trốn thuế. Bất cứ hành vi tẩu tán tài sản hay phi tang đều là phạm tội hình sự.

Tôi kêu gọi quý vị trong cộng đồng, đặc biệt quý vị làm trong ngành địa ốc, ở các quốc gia như Hoa Kỳ, Úc, Phi Luật Tân, Thái Lan, Việt Nam… xin hãy để ý xem  có người nào là tên là Trịnh Hội mà sở hữu tài sản ở địa phương mình thì xin báo cho tôi biết. Mọi nguồn tin sẽ được hoàn toàn bảo mật. Gởi cho tôi qua email: damphong@hotmail.com.

Trong bài viết trên blog VOA, Trịnh Hội khen Hoàng Tứ Duy hết lời. Điều này có thể hiểu được, vì “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Họ rất giống nhau.

Và VOICE cũng y hệt như Việt Tân do đó đã cấu kết với nhau ngay từ khi VOICE được thành lập. Cả hai cùng nói dối lem lẻm, và cùng mượn những điều cao thượng để lừa bịp và trục lợi.
Trân trọng,
.............................................................................................................................................


Today at 4:33 AM



 



Đây r
i ! Formosa : Đích danh th phm
Posted by adminbasam on 07/05/2016
Bùi Tín
7-5-2016

Thế là rõ.

Có chạy đằng trời !

Giải “Hành tinh đen” 2009 mà Formosa đã “giật” được. Nguồn: PTS News.
Đã một tháng nay bao nhiêu người băn khoăn, sốt ruột đi tìm đích danh thủ phạm vụ gây hàng ngàn vạn cá chết suốt vùng ven biển Đông nước ta.

Thì đây, bài báo của nhà báo Mỹ Diane Wilson đã kịp thời cất tiếng trên tin tức của Tổ chức “Eth-Econ Foundation”, do hai chữ Ethic và Economic kết liền nhau, với nghĩa Ethic là Đẹp đẽ, Economic là Kinh tế, một nền kinh tế Đẹp, sạch, thân thiện với môi trường.

Diane Wilson là nhà báo, một mũi nhọn đấu tranh bảo vệ môi trường quốc tế, năm 2006 được nhận giải thưởng cao quý nhất của Eth-Econ Foundation, Mang tên “Hành Tinh Xanh 2006” – “Blue Planet Award”.

Bài báo của D. Wilson chỉ rõ thành tích bất hảo có hệ thống của Công ty Formosa – Plastics đóng tại Đài Loan và có chân rết vươn ra các đại lục. Người cầm đầu công ty lớn này là công dân Đài Loan họ Vương, Vương Vĩnh Khánh. Người điều hành kinh doanh ở nước ngoài là Lý Chí Thuyên.

Từ những năm 1995, 1997, 1999 Công ty này đã nhiều lần đem hóa chất cực độc rải lén xuống ven biển tiểu bang Texas, rồi sau đó rải rất rộng ven Vịnh Mehicô bị lên án và kiện cáo nhiều lần, có lần phải đền 13 triệu đôla cho ngư dân Texas.

Vẫn chưa hết, Formosa còn từng cho tàu đến cảng Sihanukville của Cambốt, lợi dụng đêm bão đổ rác cực độc xuống cửa biển, bị chính quyền cảng bắt quả tang cảnh cáo và tống cổ khỏi cảng này, không dám quay lại.
Năm 2009 Formosa buộc phải nhận bằng khen mang tên “Hành Tinh Đen 2009” – “Black Planet 2009”, coi như một vết nhơ ghi trên trán, đặt bên thương hiệu của nó để toàn thế giới nhận rõ mặt nhơ bẩn và xa lánh.
Hiện Formosa còn cả một hệ thống bãi phế thải cực độc gồm có 169 bãi rác độc lớn nhỏ trên đất Đài Loan, chỉ có dịp là mang đi đổ phi tang xuống sông xuống biển các nước khác.

Chất độc của nó chủ yếu là hơn 4.000 tấn thủy ngân Mercury cực độc hại, là hàng ngàn tấn Ethylene Dicloride, Vinyl Cloride … hủy hoại các tế bào sống.
Cán bộ các Bộ TN và MT, Bộ NN và PTNT, Bộ Khoa học và Công nghệ, Bộ Kế hoạch Đầu tư có xem xét kỹ lịch sử, uy tín, hạnh kiểm kinh doanh của đại công ty gang thép – điện lực- hóa chất – cầu cảng có giá trị vài trăm tỷ đô la này hay không? Hay là những chiếc liếc tình, phong bì dày cộp, hoa hồng đưa dưới bàn ăn đã làm các vị say sưa mụ mẫn hết cả rồi. Và nay thì ăn làm sao nói làm sao ? Cụ Tổng Lú nhà ta có vẻ không lú một chút nào trong phi vụ cực lớn này. Cụ có vẻ chùi mép không kém gì ai đâu. Cứ quan sát kỹ mà xem.

Còn đợi gì mà không ra lệnh đóng cửa ngay cái Công ty Tội ác này, nó đang muốn biến ven biển Đông thành vùng biển đen, vùng biển chết suốt theo chiều dài của đất nước ta. Và phải truy chúng nó ra Tòa án quốc tế về Bảo vệ môi trường toàn hành tinh sống của cả loài người, và bồi thường cho hàng triệu ngư dân ta.

Các vị quan tâm xin hãy nối link với EthEcon : info@ethecon.org và http://www.ethecon.org/ để có thêm tài liệu sinh động.



















Posted by: loc huong 

Saturday, 7 May 2016

BỘ MẶT THẬT CỦA SBTN




 
---------- Forwarded message ----------
From: Van-Nghe



__._,_.___

Posted by: truc nguyen
On Tuesday, April 26, 2016 11:56 PM, AU DANG <> wrote:

Dear Peter,

Từ lâu tôi đã nghi ngờ SBCN là do Việt Tân tài trợ. Vì Trúc Hồ là người trẻ mới sang Hoa Kỳ, tài chánh và tài năng không có mà làm Tổng Giám đốc đài truyền hình thì không thể được. Việt Tân vốn xuất thân từ Mặt Trận HCM đã phạm tội ác nên dễ bị Việt Cộng "blackmail" mà phải biến thành công cụ của Việt Cộng.
Bọn Việt Cộng không có khả năng xây dựng đất nước; nhưng chúng có thủ đoạn để nắm đầu bọn cơ hội. Việt Tân không thể thoát được thủ đoạn của cộng sản. Giám đốc chương trình Việt Ngữ từ thời Nguyễn Ngọc Bích đã là công cụ cho Việt Tân, nên RFA cũng rất dễ dàng bị trở thành công cụ của cộng sản mà không ý thức. Chuyển cho Peter xem một khám phá của ông Kiêm Ái.

Thân
Bằng Phong.

CHÚNG TÔI CỰC LỰC LÊN ÁN 

ĐÀI TRUYỀN HÌNH SBTN NHỤC MẠ QUÂN LỰC VNCH



Hồi 10 giờ 30 sáng 25.4.2016, tôi có dịp đến nhà bà chị tôi để đưa
một vài vật cần thiết mà bà nhờ tôi mua. Tôi chợt thấy đài SBTN
đang chiếu cảnh hai (2) người lính Nhảy Dù đang thay nhau sỉ  nhục một anh Thủy Quân Lục Chiến (cả 3 có xưng danh và có huy hiệu trên áo trận) một cách thậm tệ, thời gian rất lâu, khoảng 15 hay 20 phút. Anh Thủy Quan Lục Chiến vì chỉ có một mình nên đành đứng chịu trận cho đến khi không chịu được mới lên tiếng. Một lính nhảy dù và anh TQLC bỏ súng, cởi dây đạn, bỏ mũ rồi quần thảo với nhau. Trong khi đó, một tên VC bắn sẻ, cứ đưa mũi súng hướng về 2 " võ sĩ " cuối cùng thì tên VC nổ súng, lúc đó 2 người lính mới thôi đấu võ và cùng tìm tên VC. Cuối cùng, tên VC bị giết, nhưng " phe ta một chiến sĩ Nhảy Dù bị thương. Thỉnh thoảng (không phải thi thoảng như ngôn ngữ khốn nạn của VC mà bọn tay sai hải ngoại bắt chước) lại đưa
một sĩ quan cấp úy lên "phân trần": đánh nhau, bắn nhau nhưng khi có địch thì chúng tôi hợp tác chống trả (sic). SBTN chiếu cảnh này trích trong " Hồi Ức " của ai đó.

Đây là cảnh bịa đặt mà tác giả (tôi không biết là ai vì mắt bị mờ vì
nước mắt) muốn tạo ra để làm nhục Quân Lực VNCH nhất là 2 binh chủng Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến. Vì sao? Tại sao lính đang
ở mặt trận súng đạn cùng mình, giữa rừng mà đi có một mình (TQLC) và 2 mình (Nhảy Dù). Không có đồng đội, không có cấp chỉ huy. Khu vực này lại không an toàn, đang hành quân, bằng cớ là VC có mặt và đang hướng nòng súng có ống nhòm, chuẩn bị bắn sẻ. Đài SBTN có ý gì khi chiếu cảnh đấu đá nhau kịch liệt, nếu không có tên VC bắn sẻ thì chắc chắn phải một mất một còn giữa 2 binh chủng Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến?

Giữ vợ chồng có khi cũng xảy ra bất hòa, đánh nhau, giữa anh em ruột cũng có lúc quyết liệt, nhưng nhè những Ngày Quốc Hận mà đưa cảnh này lên, tôi xem mà máu trong người sôi lên, mờ cả mắt.

Xin các cấp trong Quân Lực VNCH, nhất là cấp chỉ huy của 2 binh chủng Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến lên tiếng và SBTN cũng phải cho biết lý do. Xin những ai có email của SBTN chuyển lời giùm.

Kiêm Ái


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?NGUY=1AN_HO=C3=AF=C2=BF=C2=BDNG_B=C3=AF

Popular Posts

Popular Posts

xx

xx

My Blog List